Xuân Diệu – ty

Tác giả: Xuân Diệu 
Sương nương theo trăng ngừng lưng trời
Tương tư nâng lòng lên chơi vơi …

Tên thật là Ngô Xuân Diệu, sinh ngày 2 tháng 2 năm 1916 tại Tuy Phước, tỉnh Bình Định cũ, nơi cha là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.

Xuân Diệu sau ra Hà Nội học; 1938-1940 ông và Huy Cận ở gác 40 Hàng Than. Ông tốt nghiệp kỹ sư canh nông năm 1943.

Ông mất ngày 18 tháng 12 năm 1985.

Xuân Diệu viết nhiều, có khoảng 450 bài thơ. Một số lớn chưa được xuất bản. Tác phẩm tiêu biểu: các tập thơ Thơ Thơ 1938), Gửi Hương Cho Gió (1945), Ngọn Quốc Kỳ (1945), Một Khối Hồng (1964), Thanh Ca (1982), Tuyển Tập Xuân Diệu (1983); truyện ngắn Phấn Thông Vàng (1939); và nhiều bút ký, tiểu luận, phê bình văn học.

Xuân Diệu là một trong những nhà thơ tiêu biểu nhất của phong trào Thơ Mới. Ông mang ngọn gió rạo rực, thiết tha, nồng cháy, khao khát yêu thương đến cho thi ca. Thơ Xuân Diệu là “vườn mơn trớn”, ca ngợi tình yêu bằng muôn sắc điệu, âm thanh và hương vị trong Thơ Thơ, pha lẫn chút vị đắng cay trong Gửi Hương Cho Gió. Nhiều câu nhiều bài chịu ảnh hưởng từ thi ca lãng mạn Pháp.

“Người đi một nửa hồn tôi chết,

Một nửa hồn kia bỗng dại khờ” 

Yêu

Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà đã được yêu
Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu
Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết

………………..

==============

Dại khờ

Người ta khổ vì yêu không phải cách,
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người.
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tùy nơi,
Người ta hổ vì xin không phải chỗ.

………………….

==============

Tình Thứ Nhất 

Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất,
Anh cho em, kèm với một lá thư.
Em không lấy, và tình anh đã mất.
Tình đã cho không lấy lại bao giờ. 

Thư thì mỏng như suốt đời mộng ảo.
Tình thì buồn như tất cả chia ly.
Giấy phong kỹ mang thầm trong túi áọ
Mãi trăm lần viết lại mới đưa đi.

………………..

=============

Xa Cách 

Có một bận, em ngồi xa anh quá, 
Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn . 
Em xích gần thêm một chút: anh hờn . 
Em ngoan-ngoãn xích gần thêm chút nữa . 

Anh sắp giận, em mỉm cười, vội vã 
Đến kề anh, và mơn trớn: “Em đây !” 
Anh vui liền; nhưng bỗng lại buồn ngay . 
Vì anh nghĩ: thế vẫn còn xa lắm 

Đôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm ! 
Ôi trời xa, vừng trán của người yêu ! 
Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều 
Mà ta riết giữa đôi tay thất vọng. 

Dầu tin tưỡng: chung một đời, một mộng. 
Em là em; anh vẫn cứ là anh . 
Có thể nào qua Vạn Lý Trường Thành 
Của hai vũ trụ chứa đầy bí mật . 

Thương nhớ cũ trôi theo ngày tháng mất 
Quá khứ anh; anh không nhắc cùng em 
Linh hồn ta còn u ẩn hơn đêm 
Ta chưa thấu, nữa là ai thấu rõ . 

Kiếm mãi, nghi hoài, hay ghen bóng gió, 
Anh muốn vào dò xét giấc em mơ . 
Nhưng anh giấu em những mộng không ngờ, 
Cũng như em giấu những điều quá thực … 

Hãy sát đôi đầu ! Hãy kề đôi ngực ! 
Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài ! 
Những cánh tay ! Hãy quấn riết đôi vai ! 
Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt ! 

Hãy khắng khít những cặp môi gắn chặt 
Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng 
Trong say-sưa, anh sẽ bảo em rằng : 
“Gần thêm nữa ! Thế vẫn còn xa lắm !” 
____________

Đa tình

…………………..

Tuyết sương mòn, băng giá phải trôi tan
Tôi là lửa chẳng bao giờ biết nguội
Tôi đã yêu từ khi chưa có tuổi 
Lúc chưa sinh, vơ vẩn giữa vòng đời 
Tôi đã yêu khi đã hết tuổi rồi 
Không xương vóc, chỉ huyền hồ bóng dáng

……………………

Hồn đông thế, tôi sợ gì cô độc! 
Ma với nhau thì ôm ấp cùng nhau 
Chuyện yêu đương bấy giờ đã hết đâu
Niềm tâm sự vẫn còn như thuở sống
Trong cõi lạnh lan đi bao ấm nóng
Giữa hồn thường thắm thiết một ma thơ
Đem nhớ nhung an ủi dưới trăng mờ
Và trong gió phất phơ đi có bạn

Kẻ đa tình không cần đủ thịt da
Khi chết rồi, thì tôi sẽ yêu ma ….

===============

Đây thôn vĩ dạ – Hàn Mặc Tử

…………………

Mơ khách đường xa, khách đường xa 

Áo em trng quá nhìn không ra 

 đây sương khói m nhân nh 

Ai biết tình ai có đm đà”.

==============

Я вас любил Tôi yêu em – Puskin (Người dịch: Thuý Toàn)
Я вас любил: любовь еще, быть может,
В душе моей угасла не совсем;
Но пусть она вас больше не тревожит;
Я не хочу печалить вас ничем.

Я вас любил безмолвно, безнадежно,
То робостью, то ревностью томим;
Я вас любил так искренно, так нежно,
Как дай вам бог любимой быть другим.

Tôi yêu em: đến nay chừng có thể. 
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai; 
Nhưng không để em bận lòng thêm nữa, 
Hay hồn em phải gợn bóng u hoài. 

Tôi yêu em âm thầm không hy vọng,
Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen,
Tôi yêu em, yêu chân thành đằm thắm,
Cầu em được người tình như tôi đã yêu em.

Ta còn quá yêu bản thân mình thì làm sao ta có thể yêu thêm người khác. Dù có yêu người khác cũng chỉ để phục vụ cho bản thân mình mà thôi.”

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s